“Lúc đó tiền bối cũng có mặt trên Quang Minh Đỉnh sao?”
Tôn Bạch Phát lắc đầu: “Lão phu còn phải mang theo cháu gái, hơn nữa khi ấy người của Đại Nguyên quốc vẫn đang ẩn nấp trong bóng tối, lão phu rảnh rỗi đâu mà đi góp vui? Chẳng qua sau đó nghe ngóng chỗ này chỗ kia, kết hợp với phong cách chiến đấu trước kia của tiểu tử ngươi, lão phu liền tự tái hiện lại trận chiến giữa ngươi và Phương Dạ Vũ trong đầu mà thôi.”
Tôn Tiểu Hồng đứng bên cạnh thắc mắc: “Cố đại ca cẩn thận như vậy không phải sẽ tốt hơn sao?”
Tôn Bạch Phát lắc đầu đáp: “Võ giả giao tranh, lấy mạnh thắng yếu thì không nói làm gì, nhưng trong tình huống thực lực ngang ngửa, cơ hội thường chỉ thoáng qua trong chớp mắt.”




